Cuộc đời của người bình thường có sự lựa chọn không? Đối với đa số người bình thường, gần như là không. Bởi vì nhiều người, về bản chất, là bị “đặt trước”. Chúng ta cần cảnh giác nhất không phải là đồ ăn chế biến sẵn, mà là con người được “đặt trước”. Người được gọi là “người đặt trước” chính là một người trong hai mươi năm đầu, bị xã hội, giáo dục và môi trường cài đặt sẵn một bộ “hệ điều hành cuộc đời”. Quy trình gần như hoàn toàn giống nhau: học tập → thi đại học → tìm việc → kết hôn → mua nhà → sinh con → nuôi con đi học → con thi đại học → con kết hôn sinh con → nghỉ hưu dưỡng già → trả lại số tiền kiếm được cho bệnh viện. Khi đến, không mặc gì, khi đi, nhiệt độ cao làm tan chảy, vài chục năm cứ thế kết thúc. Bạn nghĩ đây là sự lựa chọn của chính mình, nhưng thực tế, hầu hết các con đường đã được sắp xếp sẵn từ lâu.
Nhìn rõ điều này rất quan trọng. Bởi vì chỉ khi nhìn rõ, bạn mới bắt đầu thực sự suy nghĩ: Tôi là ai? Tôi đến từ đâu? Tôi sẽ đi về đâu? Nếu bạn chưa từng nhận thức được vấn đề này, thì không thể gọi là thức tỉnh. Đinh Nguyên Anh đã nói một câu: Bạn biết bạn rồi, thì bạn không còn là bạn nữa; bạn không biết bạn, nên bạn chính là bạn. Đó chính là “dự kiến”.
Gọi là thức tỉnh, không phải là đột nhiên trở nên thông minh hơn, mà là một ngày nào đó bạn bắt đầu đặt câu hỏi: Tôi là ai? Tại sao tôi ở đây? Tại sao tôi đóng vai trò này? Trong vài chục năm còn lại của cuộc đời, tôi sẽ đi về đâu? Nhiều người lo lắng bắt nguồn từ đây. Họ rõ ràng đã trở thành người đặt trước, nhưng ngày ngày lại dùng những câu chuyện lớn lao để kiểm soát chính mình. Không sống cuộc đời của chính mình, mà là cuộc đời mà người khác tưởng tượng ra. Khi bạn bị câu chuyện lớn kích thích cảm xúc, rồi nhìn lại thực tại của mình, chỉ còn lại khoảng cách lớn và nỗi đau. Bởi vì bạn không có trụ cột chính, bạn không sống trong thế giới của chính mình, hoàn toàn không thể tìm thấy chính mình.
Hướng đi cuộc đời bình thường là tìm chính mình, chứ không phải bắt chước người khác. Sống trong nhận thức của chính mình, xây dựng hệ tọa độ riêng của mình. Tôi nói “thức tỉnh nhân tính”, về bản chất chính là dạy bạn vài điều: nhìn rõ logic nền tảng của nhân tính, dựa trên nhân tính để xây dựng các mối quan hệ xã hội, duy trì chủ động trong các mối quan hệ thay vì bị tiêu hao, có giáo dưỡng không làm tổn thương người khác, có khí chất không bị tổn thương, dựa trên nhân tính để hiểu rõ logic về của cải, dựa trên nhân tính để tránh bị thu hoạch, bị cắt lượm, đó mới là những thứ thực sự đáng để người bình thường học hỏi.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Cuộc đời của người bình thường có sự lựa chọn không? Đối với đa số người bình thường, gần như là không. Bởi vì nhiều người, về bản chất, là bị “đặt trước”. Chúng ta cần cảnh giác nhất không phải là đồ ăn chế biến sẵn, mà là con người được “đặt trước”. Người được gọi là “người đặt trước” chính là một người trong hai mươi năm đầu, bị xã hội, giáo dục và môi trường cài đặt sẵn một bộ “hệ điều hành cuộc đời”. Quy trình gần như hoàn toàn giống nhau: học tập → thi đại học → tìm việc → kết hôn → mua nhà → sinh con → nuôi con đi học → con thi đại học → con kết hôn sinh con → nghỉ hưu dưỡng già → trả lại số tiền kiếm được cho bệnh viện. Khi đến, không mặc gì, khi đi, nhiệt độ cao làm tan chảy, vài chục năm cứ thế kết thúc. Bạn nghĩ đây là sự lựa chọn của chính mình, nhưng thực tế, hầu hết các con đường đã được sắp xếp sẵn từ lâu.
Nhìn rõ điều này rất quan trọng. Bởi vì chỉ khi nhìn rõ, bạn mới bắt đầu thực sự suy nghĩ: Tôi là ai? Tôi đến từ đâu? Tôi sẽ đi về đâu? Nếu bạn chưa từng nhận thức được vấn đề này, thì không thể gọi là thức tỉnh. Đinh Nguyên Anh đã nói một câu: Bạn biết bạn rồi, thì bạn không còn là bạn nữa; bạn không biết bạn, nên bạn chính là bạn. Đó chính là “dự kiến”.
Gọi là thức tỉnh, không phải là đột nhiên trở nên thông minh hơn, mà là một ngày nào đó bạn bắt đầu đặt câu hỏi: Tôi là ai? Tại sao tôi ở đây? Tại sao tôi đóng vai trò này? Trong vài chục năm còn lại của cuộc đời, tôi sẽ đi về đâu? Nhiều người lo lắng bắt nguồn từ đây. Họ rõ ràng đã trở thành người đặt trước, nhưng ngày ngày lại dùng những câu chuyện lớn lao để kiểm soát chính mình. Không sống cuộc đời của chính mình, mà là cuộc đời mà người khác tưởng tượng ra. Khi bạn bị câu chuyện lớn kích thích cảm xúc, rồi nhìn lại thực tại của mình, chỉ còn lại khoảng cách lớn và nỗi đau. Bởi vì bạn không có trụ cột chính, bạn không sống trong thế giới của chính mình, hoàn toàn không thể tìm thấy chính mình.
Hướng đi cuộc đời bình thường là tìm chính mình, chứ không phải bắt chước người khác. Sống trong nhận thức của chính mình, xây dựng hệ tọa độ riêng của mình. Tôi nói “thức tỉnh nhân tính”, về bản chất chính là dạy bạn vài điều: nhìn rõ logic nền tảng của nhân tính, dựa trên nhân tính để xây dựng các mối quan hệ xã hội, duy trì chủ động trong các mối quan hệ thay vì bị tiêu hao, có giáo dưỡng không làm tổn thương người khác, có khí chất không bị tổn thương, dựa trên nhân tính để hiểu rõ logic về của cải, dựa trên nhân tính để tránh bị thu hoạch, bị cắt lượm, đó mới là những thứ thực sự đáng để người bình thường học hỏi.