Tại sao thoát khỏi nghèo khó lại khó đến vậy? Bởi vì nghèo đó chính là một cái bẫy, một cái bẫy cực kỳ phù hợp với bản chất con người. Nó khiến người ta cảm thấy an toàn, ổn định, thoải mái, vì vậy bạn vô thức bị mắc kẹt và rất khó để thoát ra. Điều đáng sợ hơn là đa số mọi người thậm chí không nhận thức được rằng mình đã rơi vào trong đó. Nghèo rồi bạn sẽ muốn tiết kiệm tiền, điều này hoàn toàn không sai. Nhưng vấn đề là: càng tiết kiệm, càng không tìm được lối thoát; càng theo đuổi sự ổn định, càng không nắm bắt được cơ hội, dẫn đến vòng luẩn quẩn.
Nếu bạn thực sự muốn thoát ra, cốt lõi chỉ có một từ: phản nhân tính. Những điều khiến bạn cảm thấy thoải mái, quen thuộc, hưởng thụ, trong giai đoạn này cần phải cảnh giác cao độ. Bởi vì chúng nhất định xuất phát từ vùng an toàn của bạn, và vùng an toàn đó chính là nguyên nhân gây ra kết quả hiện tại của bạn. Muốn thoát khỏi nghèo đói, hãy ghi nhớ sáu điểm dưới đây, đặc biệt là điểm cuối cùng.
Thứ nhất, bỏ qua mặt mũi. Người nghèo càng nghèo, thường càng thích thể diện. Để không bị xem thường, họ dành phần lớn tiền bạc ít ỏi vào những thứ trông có vẻ đắt tiền, kết quả là ngày càng nghèo hơn. Mặt mũi không phải do người khác ban tặng, mà do chính bạn tự ban cho mình. Điều thực sự quan trọng không phải người khác nhìn bạn thế nào, mà là bạn có rõ mục tiêu của mình hay không, và bạn sẵn lòng từ bỏ gì để đạt được mục tiêu đó.
Thứ hai, giảm thiểu tiêu dùng xuống mức thấp nhất. Tiêu dùng và đầu tư về bản chất là đối lập. Mỗi đồng bạn chi tiêu cho tiêu dùng đều là lấy đi tương lai của bạn. Càng nghèo, càng cần kiểm chế ham muốn, tiết kiệm tiền, dùng vào những nơi có thể thay đổi tương lai thực sự.
Thứ ba, sẵn sàng trả phí cho kiến thức. Khi vốn ít, khoản đầu tư tốt nhất không phải là các sản phẩm tài chính, mà là chính bạn. Tiết kiệm tiền ăn chơi, dùng để học hỏi, mua sách, tìm thầy. Mua hàng xa xỉ bằng thẻ là lãng phí, còn dùng thẻ để học là tận dụng sức mạnh cộng hưởng. Kiến thức tốt thường đắt, nhưng ý nghĩa của đắt chính là giúp bạn tiết kiệm thời gian, tránh đi những con đường vòng. Tiền có thể kiếm lại, còn thời gian thì đã qua rồi sẽ không còn.
Thứ tư, dám bước vào các cái bẫy. Đừng sợ đi đường vòng, cũng đừng sợ bị “cắt lưỡi”. Những cái bẫy cần phải trải qua là không thể tránh khỏi. Khi nghèo, thử sai ít tốn kém nhất. Càng sớm thử sai, càng sớm nhận ra quy tắc, càng có thể đạt được bước nhảy vọt tại các điểm then chốt.
Thứ năm, chủ động đón nhận sự không chắc chắn. Càng nghèo, càng dễ tìm kiếm sự ổn định, nhưng thực sự lợi nhuận vượt trội nhất định đến từ sự không chắc chắn. Điều kiện tiên quyết là bạn phải liên tục nâng cao khả năng phán đoán, và khả năng phán đoán đến từ học hỏi, thực hành và thử sai. Người khác không dám làm, bạn dám làm; người khác không muốn chịu trách nhiệm, bạn sẵn lòng chịu trách nhiệm, cơ hội sẽ xuất hiện.
Thứ sáu, và cũng là điểm quan trọng nhất: chuyển đổi hệ sinh thái. Bản chất con người là sản phẩm của môi trường. Nhận thức, phán đoán, ham muốn của bạn phần lớn không phải do chính bạn lựa chọn, mà là kết quả do môi trường lâu dài hình thành. Muốn thay đổi kết quả, nhất định phải thay đổi môi trường.
Rời khỏi vùng an toàn ban đầu, đến những thành phố lớn hơn, sân chơi cạnh tranh khốc liệt hơn, môi trường nhân tài có mật độ cao hơn. Bạn có thể ban đầu chưa phân biệt đúng sai, nhưng chắc chắn sẽ cảm nhận được hướng đi. Đó chính là ý thức siêu ngã. Hành động phản nhân tính, chủ động thay đổi môi trường, liên tục nâng cao nhận thức, mới chính là con đường thực sự để thoát khỏi nghèo đói.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Tại sao thoát khỏi nghèo khó lại khó đến vậy? Bởi vì nghèo đó chính là một cái bẫy, một cái bẫy cực kỳ phù hợp với bản chất con người. Nó khiến người ta cảm thấy an toàn, ổn định, thoải mái, vì vậy bạn vô thức bị mắc kẹt và rất khó để thoát ra. Điều đáng sợ hơn là đa số mọi người thậm chí không nhận thức được rằng mình đã rơi vào trong đó. Nghèo rồi bạn sẽ muốn tiết kiệm tiền, điều này hoàn toàn không sai. Nhưng vấn đề là: càng tiết kiệm, càng không tìm được lối thoát; càng theo đuổi sự ổn định, càng không nắm bắt được cơ hội, dẫn đến vòng luẩn quẩn.
Nếu bạn thực sự muốn thoát ra, cốt lõi chỉ có một từ: phản nhân tính. Những điều khiến bạn cảm thấy thoải mái, quen thuộc, hưởng thụ, trong giai đoạn này cần phải cảnh giác cao độ. Bởi vì chúng nhất định xuất phát từ vùng an toàn của bạn, và vùng an toàn đó chính là nguyên nhân gây ra kết quả hiện tại của bạn. Muốn thoát khỏi nghèo đói, hãy ghi nhớ sáu điểm dưới đây, đặc biệt là điểm cuối cùng.
Thứ nhất, bỏ qua mặt mũi. Người nghèo càng nghèo, thường càng thích thể diện. Để không bị xem thường, họ dành phần lớn tiền bạc ít ỏi vào những thứ trông có vẻ đắt tiền, kết quả là ngày càng nghèo hơn. Mặt mũi không phải do người khác ban tặng, mà do chính bạn tự ban cho mình. Điều thực sự quan trọng không phải người khác nhìn bạn thế nào, mà là bạn có rõ mục tiêu của mình hay không, và bạn sẵn lòng từ bỏ gì để đạt được mục tiêu đó.
Thứ hai, giảm thiểu tiêu dùng xuống mức thấp nhất. Tiêu dùng và đầu tư về bản chất là đối lập. Mỗi đồng bạn chi tiêu cho tiêu dùng đều là lấy đi tương lai của bạn. Càng nghèo, càng cần kiểm chế ham muốn, tiết kiệm tiền, dùng vào những nơi có thể thay đổi tương lai thực sự.
Thứ ba, sẵn sàng trả phí cho kiến thức. Khi vốn ít, khoản đầu tư tốt nhất không phải là các sản phẩm tài chính, mà là chính bạn. Tiết kiệm tiền ăn chơi, dùng để học hỏi, mua sách, tìm thầy. Mua hàng xa xỉ bằng thẻ là lãng phí, còn dùng thẻ để học là tận dụng sức mạnh cộng hưởng. Kiến thức tốt thường đắt, nhưng ý nghĩa của đắt chính là giúp bạn tiết kiệm thời gian, tránh đi những con đường vòng. Tiền có thể kiếm lại, còn thời gian thì đã qua rồi sẽ không còn.
Thứ tư, dám bước vào các cái bẫy. Đừng sợ đi đường vòng, cũng đừng sợ bị “cắt lưỡi”. Những cái bẫy cần phải trải qua là không thể tránh khỏi. Khi nghèo, thử sai ít tốn kém nhất. Càng sớm thử sai, càng sớm nhận ra quy tắc, càng có thể đạt được bước nhảy vọt tại các điểm then chốt.
Thứ năm, chủ động đón nhận sự không chắc chắn. Càng nghèo, càng dễ tìm kiếm sự ổn định, nhưng thực sự lợi nhuận vượt trội nhất định đến từ sự không chắc chắn. Điều kiện tiên quyết là bạn phải liên tục nâng cao khả năng phán đoán, và khả năng phán đoán đến từ học hỏi, thực hành và thử sai. Người khác không dám làm, bạn dám làm; người khác không muốn chịu trách nhiệm, bạn sẵn lòng chịu trách nhiệm, cơ hội sẽ xuất hiện.
Thứ sáu, và cũng là điểm quan trọng nhất: chuyển đổi hệ sinh thái. Bản chất con người là sản phẩm của môi trường. Nhận thức, phán đoán, ham muốn của bạn phần lớn không phải do chính bạn lựa chọn, mà là kết quả do môi trường lâu dài hình thành. Muốn thay đổi kết quả, nhất định phải thay đổi môi trường.
Rời khỏi vùng an toàn ban đầu, đến những thành phố lớn hơn, sân chơi cạnh tranh khốc liệt hơn, môi trường nhân tài có mật độ cao hơn. Bạn có thể ban đầu chưa phân biệt đúng sai, nhưng chắc chắn sẽ cảm nhận được hướng đi. Đó chính là ý thức siêu ngã. Hành động phản nhân tính, chủ động thay đổi môi trường, liên tục nâng cao nhận thức, mới chính là con đường thực sự để thoát khỏi nghèo đói.