Trong các buổi họp phụ huynh ở Trung Quốc, có ai thực sự đã từng ngồi vào chiếc bàn học nhỏ bé của con chưa? Trong lần họp đó, có một phụ huynh cúi người, cố gắng chen vào trong chiếc ô nhỏ hẹp đó. Khoảnh khắc buộc phải hạ tầm mắt xuống, ông không nhìn thấy bảng đen, chỉ thấy trước mặt là một bức tường người do người lớn tạo thành, và trên bục giảng là người lớn cao hơn, mang cảm giác áp bức. Ngay lúc đó, trái tim ông bỗng nhiên thắt lại.
Mọi người luôn nghĩ rằng mình là cây lớn che chở cho con khỏi gió bụi, nhưng khi thực sự ngồi trên chiếc ghế thấp, mới hiểu ra — trong mắt con, người lớn còn giống như những kẻ sẵn sàng phán xét khổng lồ. Ngày xưa, người lớn đứng đó chỉ trỏ, toàn lời lý lẽ, nhưng quên mất rằng khi con mới học đi, chính họ đã cúi xuống, dang rộng vòng tay đón con như thế nào.
Thực ra, con là để vượt qua người khác. Chiếc bàn học chật chội, cứng rắn này chính là nơi họ đặt ra sân chơi, âm thầm hỏi: là nuôi dưỡng một sinh mạng, hay là điêu khắc một tác phẩm?
Con thật sự quá khó khăn. Ở trường, phải đối mặt với cuộc chiến điểm số, với sắc mặt của thầy cô; về nhà, ban đầu chỉ muốn thở một hơi, thì lại gặp phải vẻ mặt lo lắng, căng thẳng của người lớn. Nếu là người lớn, ban ngày bị sếp theo dõi, về nhà lại bị người bạn đời chê trách, đã sớm sụp đổ rồi.
Nhưng còn con thì sao? Một giây trước bị mắng đến rơi nước mắt, giây sau thấy người lớn bị thương tay, vẫn chạy tới hỏi nhẹ nhàng: “Đau không?” Không phải con không hiểu chuyện, mà là trái tim bao dung của chúng, thường còn lớn hơn của người lớn.
Chiếc bàn học cứng rắn, ngồi lâu sẽ đau lưng; nhưng đau hơn chính là trái tim mềm mại của tuổi thơ bị bỏ quên lâu ngày. Tình yêu chân chính không phải là kéo con chạy về phía trước một cách liều lĩnh, mà là sẵn lòng cúi xuống, kiên nhẫn nghe con nói những “lời vớ vẩn” mà trong mắt người lớn chẳng có ý nghĩa gì, chứ không phải hỏi ngay: “Bài tập đã làm xong chưa?”
Có lẽ, người lớn thật sự nên buông bỏ trái tim đang treo lơ lửng. Nếu thấy con dựa trên bàn ngủ say, đừng vội gọi dậy, chỉ cần khoác cho con một chiếc áo là đủ. Cuộc đời dài lắm, không cần phải vội vàng. Vì đã từng là đứa trẻ bất lực đó, sao lại phải làm khó chính mình đang trưởng thành?
Từ hôm nay, hãy chuyển đổi từ kiểm soát sang tin tưởng. Khi biết cách nhìn thẳng vào con, sẽ phát hiện — đứa nhỏ từng bị người khác liên tục chỉ trích, đã âm thầm trưởng thành thành một người có thể làm ấm lòng người lớn.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Trong các buổi họp phụ huynh ở Trung Quốc, có ai thực sự đã từng ngồi vào chiếc bàn học nhỏ bé của con chưa? Trong lần họp đó, có một phụ huynh cúi người, cố gắng chen vào trong chiếc ô nhỏ hẹp đó. Khoảnh khắc buộc phải hạ tầm mắt xuống, ông không nhìn thấy bảng đen, chỉ thấy trước mặt là một bức tường người do người lớn tạo thành, và trên bục giảng là người lớn cao hơn, mang cảm giác áp bức. Ngay lúc đó, trái tim ông bỗng nhiên thắt lại.
Mọi người luôn nghĩ rằng mình là cây lớn che chở cho con khỏi gió bụi, nhưng khi thực sự ngồi trên chiếc ghế thấp, mới hiểu ra — trong mắt con, người lớn còn giống như những kẻ sẵn sàng phán xét khổng lồ. Ngày xưa, người lớn đứng đó chỉ trỏ, toàn lời lý lẽ, nhưng quên mất rằng khi con mới học đi, chính họ đã cúi xuống, dang rộng vòng tay đón con như thế nào.
Thực ra, con là để vượt qua người khác. Chiếc bàn học chật chội, cứng rắn này chính là nơi họ đặt ra sân chơi, âm thầm hỏi: là nuôi dưỡng một sinh mạng, hay là điêu khắc một tác phẩm?
Con thật sự quá khó khăn. Ở trường, phải đối mặt với cuộc chiến điểm số, với sắc mặt của thầy cô; về nhà, ban đầu chỉ muốn thở một hơi, thì lại gặp phải vẻ mặt lo lắng, căng thẳng của người lớn. Nếu là người lớn, ban ngày bị sếp theo dõi, về nhà lại bị người bạn đời chê trách, đã sớm sụp đổ rồi.
Nhưng còn con thì sao? Một giây trước bị mắng đến rơi nước mắt, giây sau thấy người lớn bị thương tay, vẫn chạy tới hỏi nhẹ nhàng: “Đau không?” Không phải con không hiểu chuyện, mà là trái tim bao dung của chúng, thường còn lớn hơn của người lớn.
Chiếc bàn học cứng rắn, ngồi lâu sẽ đau lưng; nhưng đau hơn chính là trái tim mềm mại của tuổi thơ bị bỏ quên lâu ngày. Tình yêu chân chính không phải là kéo con chạy về phía trước một cách liều lĩnh, mà là sẵn lòng cúi xuống, kiên nhẫn nghe con nói những “lời vớ vẩn” mà trong mắt người lớn chẳng có ý nghĩa gì, chứ không phải hỏi ngay: “Bài tập đã làm xong chưa?”
Có lẽ, người lớn thật sự nên buông bỏ trái tim đang treo lơ lửng. Nếu thấy con dựa trên bàn ngủ say, đừng vội gọi dậy, chỉ cần khoác cho con một chiếc áo là đủ. Cuộc đời dài lắm, không cần phải vội vàng. Vì đã từng là đứa trẻ bất lực đó, sao lại phải làm khó chính mình đang trưởng thành?
Từ hôm nay, hãy chuyển đổi từ kiểm soát sang tin tưởng. Khi biết cách nhìn thẳng vào con, sẽ phát hiện — đứa nhỏ từng bị người khác liên tục chỉ trích, đã âm thầm trưởng thành thành một người có thể làm ấm lòng người lớn.