Bryan Johnson không rời bỏ fintech để theo đuổi sở thích cá nhân—anh ấy đã theo đuổi cùng lý luận toán học đã hình thành toàn bộ sự nghiệp của mình. Đối với doanh nhân đã bán Braintree và Venmo cho PayPal với giá 800 triệu đô la vào năm 2013, bước nhảy từ hạ tầng thanh toán sang khoa học tuổi thọ không phải là một sự chuyển hướng nghề nghiệp, mà là một sự tham gia sâu hơn vào cùng cuộc chiến chống lại entropy đã luôn thúc đẩy công việc của anh. Hôm nay, ở độ tuổi mà nhiều nhà sáng lập đã rút lui, Bryan Johnson thay vào đó đã tiến về phía trước vào điều anh gọi là cuộc chiến chống lại “suy thoái cấp loài.”
Dòng chảy xuyên suốt kết nối quá khứ và sự đam mê hiện tại của anh ấy là một điều tưởng chừng đơn giản: cả lạm phát và lão hóa đều hoạt động như những lực lượng kinh tế vô hình làm xói mòn giá trị ở cấp hệ thống. Johnson giải thích rằng lạm phát dần làm rỗng túi tiền mua hàng giống như lão hóa liên tục làm suy giảm vốn sinh học của cơ thể. Trong lời của anh, “Lão hóa có cùng nền tảng triết học với lạm phát. Cả hai đều là cái chết chậm của một hệ thống thông minh.” Sự so sánh này không phải là ẩn dụ—nó mang tính hệ thống. Cả hai đều hoạt động như những loại thuế ẩn đối với bất kỳ thực thể nào muốn tồn tại và phát triển mạnh.
Từ Hạ tầng Thanh Toán Đến Sinh Học của Tuổi Thọ
Hành trình của Johnson từ fintech sang tuổi thọ không phải là một cuộc cách mạng hoang dã. Khi anh xây dựng Braintree, anh đã theo đuổi một mối quan hệ hợp tác sớm với Coinbase, thử nghiệm thanh toán bằng bitcoin khi trải nghiệm người dùng vẫn còn “lộn xộn” và chưa rõ ràng. Mục tiêu của anh lúc đó không phải là nhiệt huyết ý thức hệ mà là tư duy hạ tầng: tạo ra các hệ thống thanh toán trung lập không quan tâm nguồn gốc tiền bạc. Cùng tư duy hạ tầng đó giờ đây hình thành nên Dự án Blueprint của anh, một giao thức tuổi thọ nghiêm ngặt. Dù tối ưu hóa mạng lưới thanh toán hay tối ưu hóa sinh học con người, khung công tác vẫn nhất quán—loại bỏ ma sát, tối đa hóa năng suất, để dữ liệu dẫn dắt quyết định.
Lớn lên trong một cộng đồng lao động phổ thông ở Utah, Johnson đã học được sớm rằng đổi thời gian lấy tiền là một trò chơi thua cuộc. Thanh toán mang lại đòn bẩy, quy mô và tốc độ—một con đường để thoát khỏi kinh tế tuyến tính và hướng tới giải quyết các vấn đề lớn hơn, mang tính cấu trúc. Cũng chính sự khao khát đó đã thúc đẩy tham vọng fintech của anh nay lại tiếp tục thúc đẩy công việc về tuổi thọ. Theo quan điểm của anh, tuổi tác chỉ là một hệ thống khác cần tối ưu hóa và chống lại.
Lão hóa và Lạm phát như Hai Lực lượng Suy Thoái Song Song
Nền tảng trí tuệ dưới công việc của Bryan Johnson là vật lý, không phải sinh học. Nguyên tắc đầu tiên của anh là sinh tồn: “Điều hợp lý nhất cho một sinh vật thông minh là không chết.” Từ nguyên tắc này, mọi thứ khác đều xuất phát. Các hệ thống thông minh—dù là thị trường, sinh vật, hay thuật toán—đều đối mặt với kẻ thù chung: entropy. Lạm phát đánh thuế sức mua qua các hệ thống kinh tế. Lão hóa đánh thuế vốn sinh học qua các hệ thống sống. Cả hai đều đòi hỏi sự chống trả tích cực; cả hai đều trừng phạt sự thụ động.
Điều này giải thích tại sao Johnson thấy có sự trùng lặp sâu sắc giữa tiền điện tử, trí tuệ nhân tạo và nghiên cứu tuổi thọ. Cả ba cộng đồng đều chia sẻ một sự đam mê với tối ưu hóa, tư duy hệ thống, và các quỹ đạo tăng trưởng theo cấp số nhân. Cả ba đều cố gắng vượt qua sự suy thoái bằng công nghệ tinh vi hơn là suy nghĩ ảo tưởng.
Thay Thế Phán Xét Con Người Bằng Tính Liên Tục Thuật Toán
Cốt lõi của Dự án Blueprint của Bryan Johnson là một giả thuyết mang tính cách mạng: sức khỏe nên trở thành một quá trình tự chủ, tương tự như xe tự lái hoặc hệ thống giao dịch thuật toán. Dữ liệu liên tục chảy vào. Các can thiệp tự động ra ngoài. Vòng phản hồi hoạt động mà không cần ý chí hay quyết định hàng ngày của con người. Cơ thể trở thành một hệ thống được quản lý chứ không chỉ là một tập hợp các lựa chọn.
Cách tiếp cận dựa trên thuật toán này phản ánh cùng tư duy hạ tầng đã hình thành sự nghiệp thanh toán của anh. Cũng như anh muốn các hệ thống thanh toán hoạt động độc lập khỏi lỗi hoặc thành kiến của con người, giờ đây anh muốn các hệ thống sinh học hoạt động độc lập khỏi sự không nhất quán của con người. Cuộc đấu tranh lâu đời giữa kỷ luật và suy thoái được thay thế bằng một lớp công nghệ vượt trội hơn cả hai.
Các hàm ý rộng hơn vẫn còn chưa rõ ràng, đặc biệt khi trí tuệ nhân tạo bắt đầu định hình lại cách tất cả các hệ thống tiến hóa. Các con đường giáo dục không còn theo các quỹ đạo dự đoán được nữa. Các vòng đời nghề nghiệp trở nên khó dự báo hơn. Trong bối cảnh này, cuộc chiến của Bryan Johnson chống lại tuổi tác không chỉ là cá nhân—đó là một cược rằng tư duy hệ thống và tự động hóa dựa trên dữ liệu có thể vượt qua tốc độ mà entropy gia tăng. Liệu đó có phải là vật lý hay chỉ là suy nghĩ ảo tưởng vẫn còn là câu hỏi mở.
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Cách Bryan Johnson biến cuộc chiến chống lại tuổi tác thành một vấn đề kỹ thuật hệ thống
Bryan Johnson không rời bỏ fintech để theo đuổi sở thích cá nhân—anh ấy đã theo đuổi cùng lý luận toán học đã hình thành toàn bộ sự nghiệp của mình. Đối với doanh nhân đã bán Braintree và Venmo cho PayPal với giá 800 triệu đô la vào năm 2013, bước nhảy từ hạ tầng thanh toán sang khoa học tuổi thọ không phải là một sự chuyển hướng nghề nghiệp, mà là một sự tham gia sâu hơn vào cùng cuộc chiến chống lại entropy đã luôn thúc đẩy công việc của anh. Hôm nay, ở độ tuổi mà nhiều nhà sáng lập đã rút lui, Bryan Johnson thay vào đó đã tiến về phía trước vào điều anh gọi là cuộc chiến chống lại “suy thoái cấp loài.”
Dòng chảy xuyên suốt kết nối quá khứ và sự đam mê hiện tại của anh ấy là một điều tưởng chừng đơn giản: cả lạm phát và lão hóa đều hoạt động như những lực lượng kinh tế vô hình làm xói mòn giá trị ở cấp hệ thống. Johnson giải thích rằng lạm phát dần làm rỗng túi tiền mua hàng giống như lão hóa liên tục làm suy giảm vốn sinh học của cơ thể. Trong lời của anh, “Lão hóa có cùng nền tảng triết học với lạm phát. Cả hai đều là cái chết chậm của một hệ thống thông minh.” Sự so sánh này không phải là ẩn dụ—nó mang tính hệ thống. Cả hai đều hoạt động như những loại thuế ẩn đối với bất kỳ thực thể nào muốn tồn tại và phát triển mạnh.
Từ Hạ tầng Thanh Toán Đến Sinh Học của Tuổi Thọ
Hành trình của Johnson từ fintech sang tuổi thọ không phải là một cuộc cách mạng hoang dã. Khi anh xây dựng Braintree, anh đã theo đuổi một mối quan hệ hợp tác sớm với Coinbase, thử nghiệm thanh toán bằng bitcoin khi trải nghiệm người dùng vẫn còn “lộn xộn” và chưa rõ ràng. Mục tiêu của anh lúc đó không phải là nhiệt huyết ý thức hệ mà là tư duy hạ tầng: tạo ra các hệ thống thanh toán trung lập không quan tâm nguồn gốc tiền bạc. Cùng tư duy hạ tầng đó giờ đây hình thành nên Dự án Blueprint của anh, một giao thức tuổi thọ nghiêm ngặt. Dù tối ưu hóa mạng lưới thanh toán hay tối ưu hóa sinh học con người, khung công tác vẫn nhất quán—loại bỏ ma sát, tối đa hóa năng suất, để dữ liệu dẫn dắt quyết định.
Lớn lên trong một cộng đồng lao động phổ thông ở Utah, Johnson đã học được sớm rằng đổi thời gian lấy tiền là một trò chơi thua cuộc. Thanh toán mang lại đòn bẩy, quy mô và tốc độ—một con đường để thoát khỏi kinh tế tuyến tính và hướng tới giải quyết các vấn đề lớn hơn, mang tính cấu trúc. Cũng chính sự khao khát đó đã thúc đẩy tham vọng fintech của anh nay lại tiếp tục thúc đẩy công việc về tuổi thọ. Theo quan điểm của anh, tuổi tác chỉ là một hệ thống khác cần tối ưu hóa và chống lại.
Lão hóa và Lạm phát như Hai Lực lượng Suy Thoái Song Song
Nền tảng trí tuệ dưới công việc của Bryan Johnson là vật lý, không phải sinh học. Nguyên tắc đầu tiên của anh là sinh tồn: “Điều hợp lý nhất cho một sinh vật thông minh là không chết.” Từ nguyên tắc này, mọi thứ khác đều xuất phát. Các hệ thống thông minh—dù là thị trường, sinh vật, hay thuật toán—đều đối mặt với kẻ thù chung: entropy. Lạm phát đánh thuế sức mua qua các hệ thống kinh tế. Lão hóa đánh thuế vốn sinh học qua các hệ thống sống. Cả hai đều đòi hỏi sự chống trả tích cực; cả hai đều trừng phạt sự thụ động.
Điều này giải thích tại sao Johnson thấy có sự trùng lặp sâu sắc giữa tiền điện tử, trí tuệ nhân tạo và nghiên cứu tuổi thọ. Cả ba cộng đồng đều chia sẻ một sự đam mê với tối ưu hóa, tư duy hệ thống, và các quỹ đạo tăng trưởng theo cấp số nhân. Cả ba đều cố gắng vượt qua sự suy thoái bằng công nghệ tinh vi hơn là suy nghĩ ảo tưởng.
Thay Thế Phán Xét Con Người Bằng Tính Liên Tục Thuật Toán
Cốt lõi của Dự án Blueprint của Bryan Johnson là một giả thuyết mang tính cách mạng: sức khỏe nên trở thành một quá trình tự chủ, tương tự như xe tự lái hoặc hệ thống giao dịch thuật toán. Dữ liệu liên tục chảy vào. Các can thiệp tự động ra ngoài. Vòng phản hồi hoạt động mà không cần ý chí hay quyết định hàng ngày của con người. Cơ thể trở thành một hệ thống được quản lý chứ không chỉ là một tập hợp các lựa chọn.
Cách tiếp cận dựa trên thuật toán này phản ánh cùng tư duy hạ tầng đã hình thành sự nghiệp thanh toán của anh. Cũng như anh muốn các hệ thống thanh toán hoạt động độc lập khỏi lỗi hoặc thành kiến của con người, giờ đây anh muốn các hệ thống sinh học hoạt động độc lập khỏi sự không nhất quán của con người. Cuộc đấu tranh lâu đời giữa kỷ luật và suy thoái được thay thế bằng một lớp công nghệ vượt trội hơn cả hai.
Các hàm ý rộng hơn vẫn còn chưa rõ ràng, đặc biệt khi trí tuệ nhân tạo bắt đầu định hình lại cách tất cả các hệ thống tiến hóa. Các con đường giáo dục không còn theo các quỹ đạo dự đoán được nữa. Các vòng đời nghề nghiệp trở nên khó dự báo hơn. Trong bối cảnh này, cuộc chiến của Bryan Johnson chống lại tuổi tác không chỉ là cá nhân—đó là một cược rằng tư duy hệ thống và tự động hóa dựa trên dữ liệu có thể vượt qua tốc độ mà entropy gia tăng. Liệu đó có phải là vật lý hay chỉ là suy nghĩ ảo tưởng vẫn còn là câu hỏi mở.