Con đường xây dựng sự giàu có đáng kể trên thị trường thường trái ngược với những gì truyền thông chính thống mô tả. Thay vì các giao dịch hào nhoáng hoặc chiến lược phức tạp, những nhà đầu tư thành công nhất trong lịch sử — bao gồm cả huyền thoại quản lý Peter Lynch — luôn dựa trên các nguyên tắc vượt thời gian dựa trên kỷ luật, nghiên cứu và niềm tin kiên định. Sự khác biệt giữa lợi nhuận trung bình và tích lũy sự giàu có vượt trội chỉ nằm ở một vài thực hành cốt lõi phân biệt các nhà xây dựng giàu có nghiêm túc với phần còn lại.
Hiểu rõ sức mạnh của sự đơn giản: Tại sao lợi nhuận phi thường đến từ những phương pháp bình thường
Warren Buffett, người có thành tích vượt xa mọi chứng chỉ, có lẽ là người đưa ra lời khuyên phản trực giác nhất cho các nhà đầu tư mong muốn thành công: đừng quá phức tạp hóa mọi thứ. Kể từ khi tiếp quản Berkshire Hathaway vào năm 1965, phương pháp kỷ luật của ông đã mang lại lợi nhuận ghép lũy vượt xa chỉ số S&P 500, và tài sản cá nhân của ông hiện vượt quá 110 tỷ đô la.
Trung tâm của triết lý Buffett dựa trên một chân lý có vẻ bình thường: kết quả xuất sắc không đòi hỏi trí tuệ phi thường. “Không cần làm những điều phi thường để đạt được kết quả phi thường,” ông nổi tiếng nói. Thay vì săn lùng các cơ hội chớp lấy cơ hội lớn hoặc nghĩ rằng bạn cần IQ thiên tài, các nhà đầu tư có thể xây dựng sự giàu có thực sự bằng cách liên tục thực hiện các hành động đơn giản một cách xuất sắc. Điều này có nghĩa là thường xuyên phân bổ vốn vào các doanh nghiệp có lợi thế cạnh tranh, mua ở mức giá hợp lý, rồi giữ các vị thế đó trong khi các yếu tố cơ bản vẫn còn vững chắc.
Đối với những người không muốn thực hiện nghiên cứu kỹ lưỡng để chọn cổ phiếu riêng lẻ, Buffett đã nhiều lần ủng hộ các quỹ chỉ số theo dõi S&P 500. Phương pháp này — dù có vẻ nhàm chán trên bề mặt — đã mang lại lợi nhuận trung bình khoảng 10,16% mỗi năm trong các giai đoạn kéo dài ba thập kỷ. Một khoản đầu tư 100 đô la mỗi tuần theo cách này sẽ tích lũy thành khoảng 1 triệu đô la, chứng minh rằng sự kiên trì đều đặn có thể tạo ra sự giàu có phi thường.
Chống lại cám dỗ dự đoán thị trường: Bản tuyên ngôn của Peter Lynch về kỷ luật mua và giữ
Thời gian quản lý quỹ Magellan của Peter Lynch kéo dài 13 năm là một trong những nghiên cứu điển hình hấp dẫn nhất về đầu tư kỷ luật trong lĩnh vực tài chính. Từ năm 1977 đến 1990, Lynch đạt lợi nhuận hàng năm 29,2% — gấp hơn hai lần hiệu suất của S&P 500 trong cùng kỳ. Những thành tựu này giúp ông tích lũy đủ của cải để nghỉ hưu ở tuổi 46, với giá trị ròng hiện ước tính gần 450 triệu đô la.
Tuy nhiên, sự xuất sắc của Lynch không dựa trên dự đoán thị trường hay cố gắng dự đoán các đợt suy thoái. Thực tế, ông luôn nhấn mạnh điều ngược lại. “Khi tôi quản lý Quỹ Magellan, thị trường có chín lần giảm 10% trở lên,” Lynch hồi tưởng sau này. “Tôi có một kỷ lục hoàn hảo. Trong tất cả chín lần đó, quỹ của tôi đều giảm.” Thay vì xem đó là thất bại, Lynch nhận ra đó là bằng chứng cho luận điểm lớn hơn của ông: cố gắng tránh các đợt điều chỉnh thường gây tổn hại lâu dài nhiều hơn chính các đợt điều chỉnh đó.
Quan điểm của Peter Lynch về việc dự đoán thị trường vẫn kiên định: “Nhiều tiền hơn đã bị mất bởi các nhà đầu tư chuẩn bị cho các đợt điều chỉnh hoặc cố gắng dự đoán chúng hơn là trong chính các đợt điều chỉnh đó. Những người rút khỏi thị trường để tránh giảm giá thường bỏ lỡ các đợt tăng trưởng tiếp theo.” Thành công kéo dài nhiều thập kỷ của ông — đạt được trong khi vượt qua chín đợt điều chỉnh thị trường, nhiều thị trường gấu và vài cuộc suy thoái — chứng minh sức mạnh thực sự của việc cam kết theo phương pháp mua và giữ thay vì do dự trước các chu kỳ thị trường.
Nghệ thuật định giá chưa được đánh giá đúng mức: Tại sao giá cả quan trọng như chất lượng
Trong khi Shelby Davis có thể không nổi bật như Buffett hay Peter Lynch, hành trình đầu tư của ông mang lại câu chuyện truyền cảm hứng có thể nhất. Khác với Buffett, người bắt đầu đầu tư từ năm 11 tuổi, hoặc Lynch, bắt đầu khi còn là sinh viên đại học, Davis không bỏ vốn vào thị trường cho đến khi 38 tuổi. Tuy nhiên, kết quả của ông chứng minh rằng việc tham gia muộn ít quan trọng hơn việc chơi đúng luật.
Davis đã đầu tư 50.000 đô la vào thị trường chứng khoán năm 1947, tập trung vào các cổ phiếu có giá hợp lý, đặc biệt quan tâm đến các cổ phiếu bảo hiểm. Duy trì tầm nhìn dài hạn vững chắc suốt 47 năm, qua tám thị trường gấu và tám cuộc suy thoái, danh mục của ông đã mở rộng lên tới 900 triệu đô la khi ông qua đời năm 1994. Điều này tương đương lợi nhuận hợp chất trung bình hàng năm là 23%, một tỷ lệ đã biến đổi vốn ban đầu của ông thành sự giàu có lớn.
Davis đạt được thành quả này phần nào nhờ ông xem các đợt suy thoái không phải là mối đe dọa mà là cơ hội mua vào. Triết lý của ông rất rõ ràng: “Bạn kiếm được phần lớn tiền của mình trong thị trường gấu, bạn chỉ không nhận ra điều đó lúc đó. Thị trường giảm cho phép bạn mua nhiều cổ phiếu của các công ty tuyệt vời với giá tốt.” Quan điểm này đòi hỏi một điều mà nhiều nhà đầu tư thiếu — niềm tin để phân bổ vốn khi tâm lý thị trường u tối nhất.
Điều quan trọng không kém là sự chú ý không lay chuyển của Davis đến các chỉ số định giá. Ông từ chối ý tưởng rằng các doanh nghiệp chất lượng cao có thể chấp nhận bất kỳ mức giá nào. “Không doanh nghiệp nào hấp dẫn ở bất kỳ mức giá nào,” ông khẳng định. Áp dụng nguyên tắc này vào các lĩnh vực khác: bạn có sẵn lòng ủng hộ một nhà hàng hoặc cửa hàng sẵn sàng tính phí vô lý bất kể giá trị mang lại? Sự vô lý này làm rõ ý của Davis. Nguyên tắc định giá kỷ luật biến các doanh nghiệp tốt thành những nguồn tạo ra sự giàu có thực sự chứ không chỉ là đầu tư kém.
Đoạn kết chung: Kiên nhẫn, nguyên tắc và tầm nhìn dài hạn
Ba nhà đầu tư này — khác nhau về thế hệ và phong cách đầu tư — cuối cùng đều theo đuổi cùng một phương pháp nền tảng. Dù qua việc đơn giản hóa theo chỉ số, kỷ luật không can thiệp vào danh mục, hay nhận thức chính xác về định giá, mỗi người đều chứng minh rằng sự giàu có bền vững xuất phát từ việc tuân thủ nguyên tắc chứ không phải chạy theo xu hướng. Thực tế không hấp dẫn về thành công trên thị trường chứng khoán vẫn không thay đổi: những quyết định nhàm chán, thực hiện đều đặn, sẽ mang lại kết quả phi thường trong thời gian dài.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Cách Peter Lynch và các biểu tượng đầu tư khác xây dựng sự giàu có thông qua chiến lược kiên nhẫn
Con đường xây dựng sự giàu có đáng kể trên thị trường thường trái ngược với những gì truyền thông chính thống mô tả. Thay vì các giao dịch hào nhoáng hoặc chiến lược phức tạp, những nhà đầu tư thành công nhất trong lịch sử — bao gồm cả huyền thoại quản lý Peter Lynch — luôn dựa trên các nguyên tắc vượt thời gian dựa trên kỷ luật, nghiên cứu và niềm tin kiên định. Sự khác biệt giữa lợi nhuận trung bình và tích lũy sự giàu có vượt trội chỉ nằm ở một vài thực hành cốt lõi phân biệt các nhà xây dựng giàu có nghiêm túc với phần còn lại.
Hiểu rõ sức mạnh của sự đơn giản: Tại sao lợi nhuận phi thường đến từ những phương pháp bình thường
Warren Buffett, người có thành tích vượt xa mọi chứng chỉ, có lẽ là người đưa ra lời khuyên phản trực giác nhất cho các nhà đầu tư mong muốn thành công: đừng quá phức tạp hóa mọi thứ. Kể từ khi tiếp quản Berkshire Hathaway vào năm 1965, phương pháp kỷ luật của ông đã mang lại lợi nhuận ghép lũy vượt xa chỉ số S&P 500, và tài sản cá nhân của ông hiện vượt quá 110 tỷ đô la.
Trung tâm của triết lý Buffett dựa trên một chân lý có vẻ bình thường: kết quả xuất sắc không đòi hỏi trí tuệ phi thường. “Không cần làm những điều phi thường để đạt được kết quả phi thường,” ông nổi tiếng nói. Thay vì săn lùng các cơ hội chớp lấy cơ hội lớn hoặc nghĩ rằng bạn cần IQ thiên tài, các nhà đầu tư có thể xây dựng sự giàu có thực sự bằng cách liên tục thực hiện các hành động đơn giản một cách xuất sắc. Điều này có nghĩa là thường xuyên phân bổ vốn vào các doanh nghiệp có lợi thế cạnh tranh, mua ở mức giá hợp lý, rồi giữ các vị thế đó trong khi các yếu tố cơ bản vẫn còn vững chắc.
Đối với những người không muốn thực hiện nghiên cứu kỹ lưỡng để chọn cổ phiếu riêng lẻ, Buffett đã nhiều lần ủng hộ các quỹ chỉ số theo dõi S&P 500. Phương pháp này — dù có vẻ nhàm chán trên bề mặt — đã mang lại lợi nhuận trung bình khoảng 10,16% mỗi năm trong các giai đoạn kéo dài ba thập kỷ. Một khoản đầu tư 100 đô la mỗi tuần theo cách này sẽ tích lũy thành khoảng 1 triệu đô la, chứng minh rằng sự kiên trì đều đặn có thể tạo ra sự giàu có phi thường.
Chống lại cám dỗ dự đoán thị trường: Bản tuyên ngôn của Peter Lynch về kỷ luật mua và giữ
Thời gian quản lý quỹ Magellan của Peter Lynch kéo dài 13 năm là một trong những nghiên cứu điển hình hấp dẫn nhất về đầu tư kỷ luật trong lĩnh vực tài chính. Từ năm 1977 đến 1990, Lynch đạt lợi nhuận hàng năm 29,2% — gấp hơn hai lần hiệu suất của S&P 500 trong cùng kỳ. Những thành tựu này giúp ông tích lũy đủ của cải để nghỉ hưu ở tuổi 46, với giá trị ròng hiện ước tính gần 450 triệu đô la.
Tuy nhiên, sự xuất sắc của Lynch không dựa trên dự đoán thị trường hay cố gắng dự đoán các đợt suy thoái. Thực tế, ông luôn nhấn mạnh điều ngược lại. “Khi tôi quản lý Quỹ Magellan, thị trường có chín lần giảm 10% trở lên,” Lynch hồi tưởng sau này. “Tôi có một kỷ lục hoàn hảo. Trong tất cả chín lần đó, quỹ của tôi đều giảm.” Thay vì xem đó là thất bại, Lynch nhận ra đó là bằng chứng cho luận điểm lớn hơn của ông: cố gắng tránh các đợt điều chỉnh thường gây tổn hại lâu dài nhiều hơn chính các đợt điều chỉnh đó.
Quan điểm của Peter Lynch về việc dự đoán thị trường vẫn kiên định: “Nhiều tiền hơn đã bị mất bởi các nhà đầu tư chuẩn bị cho các đợt điều chỉnh hoặc cố gắng dự đoán chúng hơn là trong chính các đợt điều chỉnh đó. Những người rút khỏi thị trường để tránh giảm giá thường bỏ lỡ các đợt tăng trưởng tiếp theo.” Thành công kéo dài nhiều thập kỷ của ông — đạt được trong khi vượt qua chín đợt điều chỉnh thị trường, nhiều thị trường gấu và vài cuộc suy thoái — chứng minh sức mạnh thực sự của việc cam kết theo phương pháp mua và giữ thay vì do dự trước các chu kỳ thị trường.
Nghệ thuật định giá chưa được đánh giá đúng mức: Tại sao giá cả quan trọng như chất lượng
Trong khi Shelby Davis có thể không nổi bật như Buffett hay Peter Lynch, hành trình đầu tư của ông mang lại câu chuyện truyền cảm hứng có thể nhất. Khác với Buffett, người bắt đầu đầu tư từ năm 11 tuổi, hoặc Lynch, bắt đầu khi còn là sinh viên đại học, Davis không bỏ vốn vào thị trường cho đến khi 38 tuổi. Tuy nhiên, kết quả của ông chứng minh rằng việc tham gia muộn ít quan trọng hơn việc chơi đúng luật.
Davis đã đầu tư 50.000 đô la vào thị trường chứng khoán năm 1947, tập trung vào các cổ phiếu có giá hợp lý, đặc biệt quan tâm đến các cổ phiếu bảo hiểm. Duy trì tầm nhìn dài hạn vững chắc suốt 47 năm, qua tám thị trường gấu và tám cuộc suy thoái, danh mục của ông đã mở rộng lên tới 900 triệu đô la khi ông qua đời năm 1994. Điều này tương đương lợi nhuận hợp chất trung bình hàng năm là 23%, một tỷ lệ đã biến đổi vốn ban đầu của ông thành sự giàu có lớn.
Davis đạt được thành quả này phần nào nhờ ông xem các đợt suy thoái không phải là mối đe dọa mà là cơ hội mua vào. Triết lý của ông rất rõ ràng: “Bạn kiếm được phần lớn tiền của mình trong thị trường gấu, bạn chỉ không nhận ra điều đó lúc đó. Thị trường giảm cho phép bạn mua nhiều cổ phiếu của các công ty tuyệt vời với giá tốt.” Quan điểm này đòi hỏi một điều mà nhiều nhà đầu tư thiếu — niềm tin để phân bổ vốn khi tâm lý thị trường u tối nhất.
Điều quan trọng không kém là sự chú ý không lay chuyển của Davis đến các chỉ số định giá. Ông từ chối ý tưởng rằng các doanh nghiệp chất lượng cao có thể chấp nhận bất kỳ mức giá nào. “Không doanh nghiệp nào hấp dẫn ở bất kỳ mức giá nào,” ông khẳng định. Áp dụng nguyên tắc này vào các lĩnh vực khác: bạn có sẵn lòng ủng hộ một nhà hàng hoặc cửa hàng sẵn sàng tính phí vô lý bất kể giá trị mang lại? Sự vô lý này làm rõ ý của Davis. Nguyên tắc định giá kỷ luật biến các doanh nghiệp tốt thành những nguồn tạo ra sự giàu có thực sự chứ không chỉ là đầu tư kém.
Đoạn kết chung: Kiên nhẫn, nguyên tắc và tầm nhìn dài hạn
Ba nhà đầu tư này — khác nhau về thế hệ và phong cách đầu tư — cuối cùng đều theo đuổi cùng một phương pháp nền tảng. Dù qua việc đơn giản hóa theo chỉ số, kỷ luật không can thiệp vào danh mục, hay nhận thức chính xác về định giá, mỗi người đều chứng minh rằng sự giàu có bền vững xuất phát từ việc tuân thủ nguyên tắc chứ không phải chạy theo xu hướng. Thực tế không hấp dẫn về thành công trên thị trường chứng khoán vẫn không thay đổi: những quyết định nhàm chán, thực hiện đều đặn, sẽ mang lại kết quả phi thường trong thời gian dài.