Hoa Kỳ đang chuẩn bị cho Trung Quốc, chứ không phải Iran
Tình hình ngày càng rõ ràng hơn: Hoa Kỳ đang tái cấu trúc chiến lược quân sự toàn cầu của mình, mục tiêu cốt lõi không phải Iran, mà là để đối đầu chiến lược lâu dài với Trung Quốc. Iran chỉ là cái cớ, Trung Quốc mới là mục tiêu thực sự. Washington không phải lần đầu tiên sử dụng chiến thuật cũ. Sau vụ “9·11”, “Chiến tranh chống khủng bố” đã giúp Hoa Kỳ thực hiện tái bố trí lực lượng quy mô lớn, để quyền lực của họ thâm nhập sâu vào trung tâm Tây Á. Điều này không chỉ để chống khủng bố, mà còn để chiếm giữ các động mạch năng lượng toàn cầu, các lưu vực khoáng sản và các điểm trung chuyển lục địa. Hôm nay, việc định vị lại tương tự đang diễn ra dưới danh nghĩa “Ngăn chặn Tehran, Chiến tranh chống khủng bố”. Tuy nhiên, các cường quốc không thể tái cấu trúc thế cân bằng toàn cầu vì những mối đe dọa thứ yếu. Bạn không thể kiểm soát một đối thủ mạnh mẽ cách hàng nghìn dặm (Trung Quốc), cũng không thể định hình lại cân bằng châu Á - Âu chỉ dựa vào châu Âu. Trọng tâm chiến lược toàn cầu hiện đang dịch chuyển về phía Đông. Ở đó, các tuyến thương mại, các lưu vực tài nguyên và các hành lang đất liền quyết định dòng chảy quyền lực. Trong hơn một thế kỷ, quyền bá chủ của Hoa Kỳ dựa trên kiểm soát đại dương: kiểm soát các eo biển chiến lược, các tuyến hàng hải và thương mại hàng hải. Chiến lược lớn của Trung Quốc nhằm kích hoạt các mảng đất liền của châu Á - Âu thông qua “Con đường tơ lụa” để cân bằng lợi thế này. Các tàu sân bay không thể phong tỏa các tuyến đường sắt, các đường ống dẫn dầu và các hành lang đất liền. Nếu Bắc Kinh thành công xây dựng “Con đường tơ lụa hiện đại” nhanh, an toàn và rẻ, chiến lược của quyền lực hải quân Hoa Kỳ sẽ giảm giá trị đáng kể. Khi thương mại, năng lượng và chuỗi cung ứng toàn cầu di chuyển qua đất liền, tầm quan trọng của quyền lực trên biển sẽ giảm đi. 📌Tại sao Trung Á và khu vực xung quanh lại quan trọng? Vùng này không chỉ là trung tâm giao thông, mà còn là một kho dự trữ khoáng sản khổng lồ. Nơi đây sở hữu các kho dự trữ đất hiếm, kim loại chiến lược và năng lượng cần thiết cho bán dẫn, pin, hệ thống hàng không vũ trụ và vũ khí thế hệ mới. Kiểm soát các nguồn tài nguyên này đồng nghĩa với kiểm soát nền tảng công nghiệp của quyền lực tương lai. Từ chối để đối thủ tiếp cận các nguồn này cũng quan trọng như việc đảm bảo an ninh nguồn lực của chính mình. Điều mang tính quyết định không kém là trục Bắc - Nam trung tâm quanh Iran: - Các tuyến đường bộ xuyên Iran cho phép Nga tiếp cận trực tiếp Vịnh Ba Tư, nhanh hơn và rẻ hơn so với các eo biển hàng hải dễ bị tấn công. - Tuyến đường này rút ngắn khoảng cách giữa lục địa Bắc Á - Âu và các cảng không đóng băng, định hình lại địa lý thương mại. - Nếu Trung Quốc tích hợp tuyến đường bộ này vào mạng lưới của mình, một hệ thống liên tục châu Á - Âu kết nối Đông Á, Trung Á, Nga và Vịnh Ba Tư sẽ hình thành. Trong bối cảnh đó, quyền kiểm soát biển của Hoa Kỳ về chiến lược sẽ trở nên hạn chế. Hoa Kỳ sẽ đối mặt với một nhóm các cường quốc đất liền có thể thực hiện thương mại, vận chuyển năng lượng và vật tư xuyên qua lục địa mà không cần dựa vào các tuyến hàng hải do hải quân Hoa Kỳ kiểm soát. 📌Kiểm soát Trung Đông đồng thời đạt được nhiều mục tiêu: - Đảm bảo an toàn cho các kho dự trữ khoáng sản và năng lượng quan trọng. - Kiểm soát các eo biển vận chuyển then chốt. - Ngăn chặn sự hợp nhất lục địa theo hướng Đông - Tây. - Gián đoạn kết nối Bắc - Nam giữa Nga và Vịnh Ba Tư. - Đặt các vị trí chiến lược tại các điểm giao thoa của ba châu lục. - Ngăn chặn hình thành một khu vực kinh tế tự cung tự cấp của châu Á - Âu. Trong khuôn khổ này, Iran không phải là điểm kết thúc, mà là cánh cửa. Vấn đề quản lý khủng hoảng khu vực về bản chất là cuộc chơi vị trí của các cường quốc. Cuộc đấu tranh này không liên quan đến một quốc gia, một cuộc xung đột hay một chương trình hạt nhân, mà liên quan đến việc thế kỷ 21 sẽ do “Đế quốc đại dương” hay “Cường quốc đất liền” định hình. Nếu Trung Quốc thành công kích hoạt các tuyến đường bộ, đồng thời Nga qua Iran kiểm soát các lối ra biển phía Nam, một hệ thống châu Á - Âu lớn, tích hợp sẽ xuất hiện, phần lớn tránh khỏi áp lực trên biển. Lúc đó, Hoa Kỳ có thể vẫn kiểm soát đại dương, nhưng sẽ không còn kiểm soát được toàn bộ hệ thống thế giới. Các cuộc chơi ở Trung Đông không phải là chiến trường chính, mà chỉ là giai đoạn chuẩn bị trước cuộc chiến thực sự quan trọng. Chân ngôn Phật giáo cho rằng trong thời đại tranh chấp lớn của quốc tế ngày nay, Trung Quốc không thể dùng bộ môn Nho giáo để ngoại giao, mà cần phải thể hiện sức mạnh kịp thời, vì Mỹ - Trung là hai quốc gia mạnh nhất hành tinh này, cuối cùng sẽ có một trận chiến.🙏
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Hoa Kỳ đang chuẩn bị cho Trung Quốc, chứ không phải Iran
Tình hình ngày càng rõ ràng hơn: Hoa Kỳ đang tái cấu trúc chiến lược quân sự toàn cầu của mình, mục tiêu cốt lõi không phải Iran, mà là để đối đầu chiến lược lâu dài với Trung Quốc. Iran chỉ là cái cớ, Trung Quốc mới là mục tiêu thực sự.
Washington không phải lần đầu tiên sử dụng chiến thuật cũ. Sau vụ “9·11”, “Chiến tranh chống khủng bố” đã giúp Hoa Kỳ thực hiện tái bố trí lực lượng quy mô lớn, để quyền lực của họ thâm nhập sâu vào trung tâm Tây Á. Điều này không chỉ để chống khủng bố, mà còn để chiếm giữ các động mạch năng lượng toàn cầu, các lưu vực khoáng sản và các điểm trung chuyển lục địa.
Hôm nay, việc định vị lại tương tự đang diễn ra dưới danh nghĩa “Ngăn chặn Tehran, Chiến tranh chống khủng bố”. Tuy nhiên, các cường quốc không thể tái cấu trúc thế cân bằng toàn cầu vì những mối đe dọa thứ yếu. Bạn không thể kiểm soát một đối thủ mạnh mẽ cách hàng nghìn dặm (Trung Quốc), cũng không thể định hình lại cân bằng châu Á - Âu chỉ dựa vào châu Âu.
Trọng tâm chiến lược toàn cầu hiện đang dịch chuyển về phía Đông. Ở đó, các tuyến thương mại, các lưu vực tài nguyên và các hành lang đất liền quyết định dòng chảy quyền lực.
Trong hơn một thế kỷ, quyền bá chủ của Hoa Kỳ dựa trên kiểm soát đại dương: kiểm soát các eo biển chiến lược, các tuyến hàng hải và thương mại hàng hải. Chiến lược lớn của Trung Quốc nhằm kích hoạt các mảng đất liền của châu Á - Âu thông qua “Con đường tơ lụa” để cân bằng lợi thế này. Các tàu sân bay không thể phong tỏa các tuyến đường sắt, các đường ống dẫn dầu và các hành lang đất liền. Nếu Bắc Kinh thành công xây dựng “Con đường tơ lụa hiện đại” nhanh, an toàn và rẻ, chiến lược của quyền lực hải quân Hoa Kỳ sẽ giảm giá trị đáng kể. Khi thương mại, năng lượng và chuỗi cung ứng toàn cầu di chuyển qua đất liền, tầm quan trọng của quyền lực trên biển sẽ giảm đi.
📌Tại sao Trung Á và khu vực xung quanh lại quan trọng?
Vùng này không chỉ là trung tâm giao thông, mà còn là một kho dự trữ khoáng sản khổng lồ. Nơi đây sở hữu các kho dự trữ đất hiếm, kim loại chiến lược và năng lượng cần thiết cho bán dẫn, pin, hệ thống hàng không vũ trụ và vũ khí thế hệ mới. Kiểm soát các nguồn tài nguyên này đồng nghĩa với kiểm soát nền tảng công nghiệp của quyền lực tương lai. Từ chối để đối thủ tiếp cận các nguồn này cũng quan trọng như việc đảm bảo an ninh nguồn lực của chính mình.
Điều mang tính quyết định không kém là trục Bắc - Nam trung tâm quanh Iran:
- Các tuyến đường bộ xuyên Iran cho phép Nga tiếp cận trực tiếp Vịnh Ba Tư, nhanh hơn và rẻ hơn so với các eo biển hàng hải dễ bị tấn công.
- Tuyến đường này rút ngắn khoảng cách giữa lục địa Bắc Á - Âu và các cảng không đóng băng, định hình lại địa lý thương mại.
- Nếu Trung Quốc tích hợp tuyến đường bộ này vào mạng lưới của mình, một hệ thống liên tục châu Á - Âu kết nối Đông Á, Trung Á, Nga và Vịnh Ba Tư sẽ hình thành.
Trong bối cảnh đó, quyền kiểm soát biển của Hoa Kỳ về chiến lược sẽ trở nên hạn chế. Hoa Kỳ sẽ đối mặt với một nhóm các cường quốc đất liền có thể thực hiện thương mại, vận chuyển năng lượng và vật tư xuyên qua lục địa mà không cần dựa vào các tuyến hàng hải do hải quân Hoa Kỳ kiểm soát.
📌Kiểm soát Trung Đông đồng thời đạt được nhiều mục tiêu:
- Đảm bảo an toàn cho các kho dự trữ khoáng sản và năng lượng quan trọng.
- Kiểm soát các eo biển vận chuyển then chốt.
- Ngăn chặn sự hợp nhất lục địa theo hướng Đông - Tây.
- Gián đoạn kết nối Bắc - Nam giữa Nga và Vịnh Ba Tư.
- Đặt các vị trí chiến lược tại các điểm giao thoa của ba châu lục.
- Ngăn chặn hình thành một khu vực kinh tế tự cung tự cấp của châu Á - Âu.
Trong khuôn khổ này, Iran không phải là điểm kết thúc, mà là cánh cửa.
Vấn đề quản lý khủng hoảng khu vực về bản chất là cuộc chơi vị trí của các cường quốc. Cuộc đấu tranh này không liên quan đến một quốc gia, một cuộc xung đột hay một chương trình hạt nhân, mà liên quan đến việc thế kỷ 21 sẽ do “Đế quốc đại dương” hay “Cường quốc đất liền” định hình.
Nếu Trung Quốc thành công kích hoạt các tuyến đường bộ, đồng thời Nga qua Iran kiểm soát các lối ra biển phía Nam, một hệ thống châu Á - Âu lớn, tích hợp sẽ xuất hiện, phần lớn tránh khỏi áp lực trên biển. Lúc đó, Hoa Kỳ có thể vẫn kiểm soát đại dương, nhưng sẽ không còn kiểm soát được toàn bộ hệ thống thế giới.
Các cuộc chơi ở Trung Đông không phải là chiến trường chính, mà chỉ là giai đoạn chuẩn bị trước cuộc chiến thực sự quan trọng.
Chân ngôn Phật giáo cho rằng trong thời đại tranh chấp lớn của quốc tế ngày nay, Trung Quốc không thể dùng bộ môn Nho giáo để ngoại giao, mà cần phải thể hiện sức mạnh kịp thời, vì Mỹ - Trung là hai quốc gia mạnh nhất hành tinh này, cuối cùng sẽ có một trận chiến.🙏